PDA

View Full Version : Làm thế nào để soạn ngón tay trên phím đàn trong một bản nhạc?



Tieng_DuongCam
23-08-2010, 09:08 PM
Tôi mới học đàn và vẫn còn dựa vào những con số trên nốt nhạc để đánh đàn. Tôi được biết rằng
các ngón tay phải đổi vị trí để chuẩn bị cho nốt hay hợp âm kế tiếp.

1. Tôi muốn biết thêm về quy luật và kỷ thuật về đề tài trên.
2. Được đưa một bàn nhạc mới, thì ta phải soạn ngón thế nào?

Xin cám ơn các bạn.

spiritmoon2008
23-08-2010, 09:46 PM
Số ngón tay là rất quan trọng khi a mới học.. Vì với những bản nhạc đc cho là chuẩn, số ngón tay trong đó là do "các pianist" soạn lại..
Mục tiêu khi soạn ngón tay là "đẹp & hợp lý". Đẹp ở đây là thế tay phải đúng, ko lệch, vẹo, xiên xẹo.. Như e thấy thì cái này cũng tùy thuộc vào tay mỗi người nữa.. Vì nhiều bản nhạc đc soạn ngón rất chi tiết nhưng nhiều chỗ ko hợp nên e phải sửa lại.
VD như 1 câu nhạc cần legato thì số ngón tay phải đảm bảo người chơi legato một cách dễ dàng nhất, các hợp âm khi chuyển cũng cần số ngón tay hợp lý để ko bị ngắt quãng.
Điều này phụ thuộc phần nhiều vào kinh nghiệm nên khó mà nói tổng quát được.

Bri_Ski
23-08-2010, 10:48 PM
Không có bất kỳ quy luật chung nào cả.Vì độ dài ngắn của các ngón tay mỗi người là khác nhau, không ai giống ai.Việc luyện tập theo số ngón ghi trong bản nhạc có lẽ là hơi gò bó.Vì nếu như người soạn số ngón có ngón tay dài, thì những người tập khác có ngón tay ngắn tập theo thì rất khó khăn(Nhất là đối với những bản nhạc nhanh), vả lại chắc gì bản nhạc nào cũng đánh số ngón.Vì vậy khi tập thì bạn phải tự xử thôi.Tốt nhất là hãy tập các bài tập luyện ngón để ta quen với các kiểu đưa ngón, chuyển ngón, sau này có thể dễ dàng áp dụng lên các bài tập.

spiritmoon2008
24-08-2010, 12:40 AM
Hehe, cũng chưa chắc.. Vì khi tập theo số ngón của bản nhạc có thể có nhiều phiên bản khác nhau.. Mà đôi khi nhờ tập theo những ngón đó mà ngộ ra đc vài điều nữa..
Nhìn chung thì số ngón ko phụ thuộc vào bàn tay của mỗi người. Trừ những trường hợp cá biệt, còn đâu độ dài các phím, "tỉ lệ giữa các ngón tay" là cố định" - nên người tay dài thì nhìn hơi vụng, tay ngắn thì hơi với, chứ số ngón, thứ tự các ngón thì như nhau. Nếu mới học thì có thầy sẽ dễ hơn trong chuyện này, còn ko thì đành tham khảo người khác hoặc youtube thôi. Vì lúc mới học, khá khó để phân biệt thế nào là đúng hoặc sai! (đây là cổ điển, còn new age, jazz... thì ko có số ngón tay)

VietViolin
24-08-2010, 07:36 AM
Tôi không học Piano theo thày, mà tập theo tuyển tập Classical
của Pháp vẫn bán ở Hà Nội từ trước hiệp nghị Giơnevơ chia cắt
2 miền, và còn tiếp tục bán ở Sài Gòn từ đó đến nay. Tổng kết
kinh nghiệm chơi trong các cuốn đó, thì có mấy quy tắc sau:

1- Trong khi chơi, bàn tay thường ở một vị trí nào đó. Ngoài
những lúc bàn tay có vị trí, thì có những lúc bàn tay không ở
vị trí nào, mà đang di chuyển. Có 2 loại di chuyển, là di chuyển
dịch lân sang vị trí khác, và di chuyển nhảy cóc sang vị trí khác.
Ngoài những lúc ở vị trí, và những lúc di chuyển, còn có những
lúc chuẩn bị di chuyển nữa.

2- Khi tay chơi ở một vị trí, thì ngón cái tay phải hay ngót út
tay trái, tức là ngón nào ở phía trái cùng, đặt vào phím vị trí
đó, còn 4 ngón kia đặt lên trên những phím kế tiếp. Ví dụ tay
phải ở vị trí Đô, thì ngón cái 1 - Đô C, 2 - D, 3 - E, 4 - F, 5 - G
tay trái ở vị trí La, thì 1 - Ạ, 2 - B, 3 - C, 4 - D, 5 - E.
Khi cần bấm nốt nhạc nào trong vị trí, thì ngón tay tương ứng bấm
xuống, bàn tay không hề di chuyển đi đâu, nhắm mắt luôn luôn chơi
đúng phím, viết tắt là NMCĐP.

3- Khi tay chơi ở vị trí, nhưng chuẩn bị di chuyển, thì ngón cái
chui xuống dưới ngón trỏ, ngón giữa hay ngón nhẫn. Nói một cách khác,
thì ngón trỏ ngón giữa hay ngón nhẫn trèo qua đầu ngón cái. Các ngón
khác không được chui qua nhau, không được trèo qua đầu nhau. (NMCĐP)

4- Khi ngón cái tay phải chui dưới ngón trỏ, thì bước tiếp theo là
bàn tay lân về phía cao 1 phím đàn, còn chui dưới ngón giữa, thì
bước tiếp theo là bàn tay lân về phía cao 2 phím đàn, còn chui dưới
ngón nhẫn, thì bước tiếp theo là bàn tay lân về phía cao 3 phím đàn(NMCĐP)

Khi ngón trỏ tay phải trèo qua đầu ngón cái, thì bước tiếp theo là
bàn tay lân về phía thấp 1 phím đàn, còn ngón giữa trèo qua, thì
bước tiếp theo là bàn tay lân về phía thấp 2 phím đàn, còn chui dưới
ngón nhẫn, thì bước tiếp theo là bàn tay lân về phía thấp 3 phím đàn(NMCĐP)

Bạn có thể suy ra ngược lại đối với bàn tay trái. (NMCĐP)

5- Di chuyển nhảy cóc là bàn tay nhấc lên khỏi bàn phím, ngón tay không
thể bấm xuống phím được. Người chơi không biết khi đặt tay xuống thì
sẽ vào vị trí nào, không thể NMCĐP được. Tuy vậy, nhiều cao thủ tập luyện
những nốt nhạc này rất kỹ, vẫn có thể NMCĐP được, và đó không phải là lý
thuyết, mà là ở thực hành cho từng cá nhân.

6- Di chuyển kiểu lấn dần từng bước thì có quy tắc: khi di chuyển lên cao,
thì ngón phía trái giữ vị trí, ngón bên phải của nó lân sang bên phải, và
sau đó giữ vị trí đó. Khi di chuyển xuống thấp, thì ngón bên phải giữ vị
trí, ngón bên trái của nó lân sang bên trái, và rồi giữ vị trí ấy. Ví dụ
trong sách Cannon luyện lân ngón Đồ Mi Fa Son La thì tay phải ngón cái giữ
vị trí Đô, tay trái ngón út giữ vị trí Đô, nhưng tay phải ngón trỏ không bấm
đúng vị trí của nó mà lân sang phím Mi lẽ ra của ngón giữa, và tay trái ngón
nhẫn bấm lân sang phím Mi. Khi lân như thế, cả 2 bàn tay đã lân về phía cao
1 phím, và chúng ở vị trí Rê, không còn ở vị trí Đô nữa. Sau đó cả 2 tay chơi
tiếp Son Fa Mi Rề ở vị trí Rề. Cứ tiếp tục tập tiếp như thế, cả 2 tay lân dần
về phía phải đàn.

7- Quy tắc đó còn áp dụng lân cách ngón chứ không chỉ lân sang phím liền đó mà
thôi. Quy tắc này còn có quy tắc hạn chế nữa, nhằm không lân quá nhiều, vì
lân quá nhiều thì ngón tay phải toẽ ra quá nhiều, khó khăn, trừ ngón cái và
ngón trỏ có thể doãng ra rất nhiều. Quy tắc hạn chế là: khi lân bàn tay, chỉ
lân sao cho vừa đủ ngón để chơi, chứ không thừa ngón.

8- Ngoài những quy tắc đánh 1 nốt riêng lẻ, thì bàn tay ở vị trí, và không có
thế bấm hợp âm, thì còn những thế bấm hợp âm nữa. Ở những thế bấm này, các
ngón tay bị choẽ ra vào những khoảng cách cho vừa phím đàn, nên không thể gọi
là bàn tay có ở vị trí được. Một số thế tay theo thứ tự doãng dần ra như sau:
Đồ Mi Son: 1-3-5
Đồ Fa La: tay phải 1-3-5, tay trái 1-4-5
Đồ Son Si: tay phải 1-3-5, tay trái 1-4-5
Đồ Mi Son Đô: 1-2-3-5, tay trái 1-3-4-5

Không cần học những thế bấm hợp âm, vì các bản nhạc Piano được các tay chơi
Piano soạn ra, không có hợp âm nào không thể bấm được nếu bạn đã trưởng thành
mà không bị khuyết tật. Mà hợp âm bấm được, thì bạn cứ liệu thử các ngón tay
cho đến khi bấm được thoải mái nhất thì đúng.

Chơi những chùm hợp âm liên tục đòi hỏi phải nhấc tay lên khỏi bàn phím và
sửa soạn choẽ ngón tay cho đúng trước khi bấm xuống, và bấm phím có thể kết
hợp bấm ngón với nhấn cả bàn tay bằng cách vẫy cổ tay, còn có thể cả cánh tay
nữa, tuỳ theo tốc độ của nốt nhạc và thói quen sở trường từng người, nhưng
quy luật chung là càng ra đầu ngón thì tốc độ càng cao, còn càng vào cánh tay
thì lực càng mạnh.

Đó là vài điều tôi rút ra từ kinh nghiệm học theo phương pháp của Pháp, nhưng
bây giờ đôi khi người ta không hoàn toàn theo phương pháp đó. Ví dụ tremolo
theo phương pháp cũ thì luân phiên các ngón, nhưng lối mới, thì cứ mổ có thôi.
Bạn hãy tạm coi kinh nghiệm của tôi là tài liệu tham khảo.

spiritmoon2008
24-08-2010, 01:24 PM
Quá chi tiết luôn ^^.. Cháu xin bổ sung thêm trong ý này:

8- Ngoài những quy tắc đánh 1 nốt riêng lẻ, thì bàn tay ở vị trí, và không có
thế bấm hợp âm, thì còn những thế bấm hợp âm nữa. Ở những thế bấm này, các
ngón tay bị choẽ ra vào những khoảng cách cho vừa phím đàn, nên không thể gọi
là bàn tay có ở vị trí được. Một số thế tay theo thứ tự doãng dần ra như sau:
Đồ Mi Son: 1-3-5
Đồ Fa La: tay phải 1-3-5, tay trái 1-4-5
Đồ Son Si: tay phải 1-3-5, tay trái 1-4-5
Đồ Mi Son Đô: 1-2-3-5, tay trái 1-3-4-5

Nếu phải chơi 2 hoặc nhiều hợp âm liền nhau sẽ có nhiều trường hợp nhưng nên xếp ngón tay, mục đích ko phải là "bấm", mà là "chuyển" hợp âm. Vì nếu chuyển các hợp âm phải hạn chế suistan pedal (do um) nhưng nhiều trường hợp cần legato.
VD tay trái: Sol-đô-mi => đồ(dưới) -fa-la: 4-2-1 => 5-2-1 Đây là cách hợp lý & đúng nhất cho trường hợp này. Ko cần dụng quá nhiều cổ & cánh tay.

Ngoài ra còn 1 điều quan trọng nữa về tư thế tay. Do re mi fa sol - 12345 là chi tiết 1 thế tay, VD 1 thế khác là với các ngón choãi ra nhiều & đều hơn là Do mo sol do - 1-2-3-5.. tổng quát là bàn tay phải song song với phím đàn (có thể lấy trục là ngón 3). Khi xếp ngón nên lưu ý hết sức, tránh để bàn tay bị lệch, xiêu, vẹo.. dẫn tới khó khăn khi chơi về sau!

VietViolin
24-08-2010, 05:28 PM
Bạn nói "Không cần xài quá nhiều cổ và cánh tay."
Thế có nghĩa là bạn chơi ngón là chính.

Như trên tôi đã nói "càng ra đầu ngón thì tốc độ
càng cao, còn càng vào cánh tay thì lực càng mạnh."

Nói thế là một cách nói khác "tuỳ theo tốc độ của nốt
nhạc và thói quen sở trường từng người." Ai chơi nhanh
thì xài ngón tay, còn ai chơi mạnh thì xài cánh tay.
Thói quen mỗi người đó có thể thay đổi hay không, thì
tuỳ theo con đường âm nhạc của người đó. Nếu luyện ngón
tay tốt thì chúng cũng thừa chơi mạnh mà không cần đến
cánh tay. Thực tế có rất nhiều người chơi đến cả thân
người nữa, nên ta cũng phải nhắc đến, mà không loại bỏ.

Trong con đường Piano, người mới tập chỉ tập ngón, nhưng
đến những bài chơi nhiều hợp âm liên tục thì phải xài
đến bàn tay tức là vẫy cổ tay. Đến những bài chơi hợp âm
liên tục nhưng những hợp âm đó cách xa nhau, thì buộc
phải nhảy, tức là nhấc cánh tay. Thế là cách chơi từng
người dần dần xa khác nhau. Người chơi nhiều ngọn (ngón)
người lại chơi nặng về gốc (thân người và cánh tay).
Người chơi gốc có thể chơi rất mạnh, tưởng chừng đập gãy
phím Piano, nếu chơi ở đàn 2, 3 trăm nghìn đôla, có thể
gây tiếng ầm rất lớn như sấm dậy. Tôi chưa được nghe, nhưng
đã thấy người ta chơi ở đàn 2 chục nghìn đôla, rất ấn tượng.
Mặc dù tôi trong bụng thầm chê anh ta chơi thô vụng, nhưng
nếu tôi có được cái chất mạnh mẽ của anh ta, thì có ấn
tượng với người nghe lắm.

Riêng tôi thì người ViệtNam, không có bàn tay to nặng như
người da trắng da đen, khi chơi hợp âm phải nhảy cóc liền
liền, thì vẫy cổ tay cũng kém, phải xài cả đến cánh tay nữa,
cảm thấy căng cứng và vất vả. Có lẽ tôi ít tập những bài này
và phải tập nhiều để khoẻ ngón, bàn và cổ tay lên. Tập ngọn
cho khoẻ để đỡ xài đến gốc.

Tieng_DuongCam
24-08-2010, 11:59 PM
Cám ơn về những câu trả lời nhiệt tình của các bạn, đặc biệt là Bác Vietviolin với bài viết đầy chi tiết và mạch lạc. Mỗi người đều có ý hay và tôi học được nhiều từ các bạn.

Tôi học đàn được ba tháng. Tháng đầu tự học, sau đó tôi học với cô giáo cho đến giờ. Bộ sách chính mà tôi học là bộ ba cuốn, "Alfred - All In One for Adults" - trình bày ngắn gọn dễ hiểu. Kèm theo còn có đĩa CD để người học tập nghe mà đánh cho đúng. Hiện tôi đang bắt đầu học cuốn 2. Cơ bản là mình phải tự học và tìm tòi, vì mỗi tuần chỉ gặp cô giáo có nữa giờ.

Tôi đã ở tuổi tứ tuần rồi (44t). Chủ yếu là học cho vui và cho ba cô con gái theo bố mà học.

Tôi thích tính cách nhiệt tình, chân thành, và thẳng thắn từ các bạn. Như thế chúng ta có được một forum thật sôi động và mọi người luôn hăng hái học tập vui vẻ bên nhau.

Thân ái,

An Phạm

VietViolin
25-08-2010, 01:00 AM
Tôi điều tra về cuốn sách đó trên Internet, thì
giá cả phải chăng (sách dày), trung bình mỗi tập 10
đô. Tập cả 3 cuốn mất chừng 3 năm. Ban đầu là những
bài hát phổ biến ở Mỹ, rồi chuyển dần sang cổ điển.
Cuối cuốn 3 thì có mấy bài như Bức Thư và Ánh Trăng
của Beethoven. Có thể xài bộ này mà tự học được.
Có CD cho từng cuốn, phải mua riêng, gồm 1 kênh cho
Piano, và kênh kia cho giàn nhạc đệm.

Có lẽ tôi cũng mua cả bộ về tập, chủ yếu tham khảo
có thể xài để dạy được không. Ít ra, cũng dạy kèm
thêm vào giáo trình Methode Rose của Pháp, vì các
con tôi đẻ ra ở Mỹ, cần các bài Mỹ hơn.

Bạn nên đưa những bài bạn tập lên chia sẻ với bà con,
cũng có thể nhận thêm ý kiến khác với thày Piano của
bạn nữa. Có nhiều người cần học hỏi thêm ở bạn, và ở
giáo trình này.

Tieng_DuongCam
25-08-2010, 04:32 AM
Đối với người trưởng thành (adult), bộ này học rất tốt. Lý thuyết âm nhạc cơ bản thì đơn giản, nhưng thực hành là cả một vấn đề. Thầy cô giáo rất cần thiết vì họ sẽ xửa sai cho mình và chỉ cho mình những điều mà sách không hay chưa nói tới. Tôi thường nghe những bản nhạc từ đĩa CD và học từ nó rất nhiều. Tôi tập lắng nghe từng nốt nhạc, từng tiết điệu. Về phần bản nhạc, tôi ráng tập phân tích từng bài. Điều này giúp ta hiểu nó thì dễ đánh hơn.

Âm nhạc làm rung động trái tim. Vì thế phải có sự cảm nhận âm nhạc khi chơi đàn. Bạn Spiritmoon nói sự khác biệt giữa chơi "đúng" và chơi "hay" là chỗ đó.

Rồi tôi cũng phải mua camera để cho các bạn xem những clip đàn của tôi.

butot
25-08-2010, 12:25 PM
Làm em cũng tò mò nên tìm tải bộ này về xem thử :D Sẵn tiện chia sẻ với mọi người luôn

Alfred's Basic Adult All In One Course for Piano - Vol 1_0882848186.pdf ([Link và hình ảnh đã được ẩn. Bạn cần đăng nhập hoặc đăng kí])
Alfred_s_Basic_Adult_Piano_Course_Level_1.pdf ([Link và hình ảnh đã được ẩn. Bạn cần đăng nhập hoặc đăng kí])
Alfred_s_Basic_Adult_Piano_Course_Level_2.pdf ([Link và hình ảnh đã được ẩn. Bạn cần đăng nhập hoặc đăng kí])
Alfred_s_Basic_Adult_Piano_Course_Level_3.pdf ([Link và hình ảnh đã được ẩn. Bạn cần đăng nhập hoặc đăng kí])

VietViolin
25-08-2010, 05:05 PM
Tôi đã đặt mua 3 cuốn ở Amazon rồi . Tổng cộng hơn 30 đôla .
Cái tên của chúng thật làm hoang mang khó hiểu. Có cuốn là
Book 1, có cuốn lại là Level 2, làm tôi mò mãi không ra,
cuối cùng đành đặt mua cả cụm cho đỡ phiền.

Bạn chia sẻ với bà con mấy cuốn này thì hay lắm, không phải
đặt mua sách từ bên Mỹ. Tôi cũng thích các bản điện tử lắm,
nhưng cũng phải có sách, vì bản điện tử không thể để tập
đàn được, mà in ra thì còn đắt và tốn công hơn sách.

Tôi mới mở bản PDF thứ nhất ra coi thử, và so sánh với Methode
Rose, thì thấy nó có vẻ như sách tự học của người lớn. Lý
thuyết nhiều quá, trẻ con khó thấm, và thực hành hơi ít. Phần
nhạc đúng như nhiều người đã bình trên Amazon là nhàm, đơn
điệu, khiến dễ chán. Các bài nhạc khó chơi nếu không có thày
hay có CD hay DVD, tức là không thích hợp cho sách tự học đàn.
Cũng đúng như đã bình luận, nhạc nghiêng về chơi bài hát tay
phải, đệm tay trái, chứ không nhằm đào tạo chơi Piano cổ điển
solo, cả 2 tay mới chơi ra bài nhạc.

Đến trang 58 PDF cũng là trang 57 trên giấy, có bàn đến cách
luyện ngón của Thêôđo Leschetizky tương đương với những bài tập
ở cuối những trang từ 30 trở đi của Methode Rose.

Trang 62 PDF (61 trong sách) đã dạy đến bàn đạp, trong khi đó
hết cuốn Methode Rose vẫn chưa dạy. Đó là cái khác nhau giữa
giáo trình người lớn và giáo trình cho trẻ con. Người lớn cần
sớm thể hiện tình cảm trong khi ngón tay chưa tập kỹ, còn trẻ
con thì thong thả mới tập đến bàn đạp để tập ngón nhiều hơn .
Có điều là cả 2 phương pháp đều giới thiệu cách chơi liền và
cách chơi ngắt khi số giờ tập của người học chưa đủ để làm được
điều đó . Cũng phải giới thiệu thôi, vì bài nhạc nó đã vậy rồi .
Vậy khi tập, bạn cũng không nên bắt buộc mình phải làm được điều
này, mà chỉ nên cố gắng cảm nhận ở bản nhạc thôi .

Cuốn này cũng dạy lý thuyết hoà âm, trong khi Methode Rose không
dạy. Đó cũng là sự thích hợp cho người lớn. Tôi không rõ có thích
hợp không khi sách dạy vị trí bàn tay cho hợp âm đảo. Trong Methode
Rose, vị trí bàn tay chỉ được dạy ở vài bản nhạc đầu, rồi sau đó
lờ đi, vì lúc đó học sinh đã không còn giữ bàn tay ở chỉ 1 vị trí
suốt cả bài nữa. Vì vậy, khi chơi chạy hay bấm hợp âm, học sinh chỉ
để ý đến ngón tay chứ không bận tâm đến vị trí bàn tay nữa . Như tôi
đã bàn trên, bàn tay chỉ coi như có Vị Trí khi 5 ngón tay lần lượt
bấm 5 phím liền nhau, nhưng khi toẽ ngón ra thì không coi như có Vị
Trí nữa.

Trang 79 PDF (78 trong sách) có giới thiệu cách lân vị trí bàn tay
bằng toẽ ngón của Hanon như tôi đã nói trên kia.

Trang 81/80 mới giới thiệu dấu chấm kéo dài gấp rưỡi độ ngân lâu dài
của nốt nhạc, trong khi đó ở Methode Rose đã có ngay từ ở mấy bài đầu.
Theo tôi, như vậy là hơi muộn, gây khó dễ cho thày giáo chọn bài cho
học sinh trong thời gian dài không học đến dấu chấm này.

Trang 84/83 mới giới thiệu ngón tay doãng ra chơi đến quãng 6. Hơi muộn.

Trang 86/85 giới thiệu một bài thay đổi nhịp luôn luôn. Quá sớm. Tôi
còn nhớ tôi tập Piano mấy năm liền, chơi được bài khó hơn nhiều những
bài ở trang này, nhưng chưa hề chơi bài nào có đổi nhịp. Ở góc độ người
thày, tôi không thấy cần thiết dạy trò những bài đổi nhịp. Tôi cho rằng
đó là loạn nhịp.

Từ những trang 90 trở đi, thì nhạc có vẻ hay hơn, đỡ nhàm chán, nhưng vẫn
là những bài hát có đệm tay trái. Điều này không tốt cho học sinh muốn
phát triển lâu dài vào nghệ thuật âm nhạc. Nó có vẻ mì ăn liền quá . Không
phải người lớn nào học nhạc cũng nhằm đi bắt lợn đám cưới đâu, mà cũng có
người thích thưởng thức chơi những bài cổ điển chứ. Nếu học tay trái đệm
đàn, thì học xài keyboard để máy nó chơi thay cho.

Trang 97/96 học tới nốt giáng, cũng vừa tầm.

Trang 102/103 dạy cách chuyển vị trí bàn tay bằng cách chui ngón cái và
trèo các ngón qua đầu ngón cái (trừ ngón út ra) tôi đã nói đến ở trên kia.
Đó là kỹ thuật ngón ở cuối cuốn Methode Rose. Thật ra sách này chỉ giới
thiệu kỹ thuật này để chạy gam thôi, nhưng không hẳn bắt học sinh phải làm
được. Nó in ở cuối sách, để học sinh khi học lên các lớp trên, vẫn có thể
lấy cuối cuốn sách ra mà tham khảo. Tôi tập Piano đã lâu, cũng chưa tập hết
trang này, vì có nhiều gam 4-5 nốt thăng giáng, rất ít khi gặp. Tuy vậy,
kỹ thuật này đã dạy từ trước trong Methode Rose. Dù sao, có thể nói Methode
Rose đã dừng lại ở đây.

Mấy chục trang sau, sách này cũng không có gì thêm so với Methode Rose, mà
chỉ là cách soạn khác mà thôi. Như vậy là trọn bộ căn bản Piano rồi. Từ đó
học sinh bước vào một lớp khác.

Tiếc rằng bạn đưa cuốn sách sau khi tôi đã nhanh tay đặt mua. Mất tiền toi.
Nói vậy không có nghĩa bạn khác mất tiền toi đã mua nó đâu . Tôi đã phải
mất mấy chục năm trời mới có được kiến thức của nó đấy . Bạn bỏ ra 10 đôla
mà học được mớ kiến thức này thì quá rẻ rồi. Tôi phải mất cả chục ngàn đôla
đấy. Nếu bây giờ trẻ lại, cũng phải ngồi ghế nhà trường vài năm mới có được
kiến thức này, tốn không biết bao nhiêu tiền và công sức của cha mẹ.